Có phải tôi 'sướng mà không biết hưởng'?

Thứ 2, 28/08/2023 | 17:05 GMT+7

Tôi là sinh viên năm thứ hai ngành CNTT nhưng đang rất mông lung và cảm giác mất phương hướng.

Ảnh minh họa

Gia đình tôi có bốn anh em, tôi là con út, các anh chị đã lập gia đình. Ba mẹ tôi chỉ là nông dân, trước đây nhà tôi rất nghèo nhưng mấy anh em đều cố gắng học hành chăm chỉ. Các anh chị tôi nhờ nỗ lực mà có công việc rất ổn định. Anh cả khởi nghiệp với bạn thành lập công ty phần mềm. Anh hai là bác sĩ của bệnh viện lớn. Chị gái vào làm trong công ty của anh cả. Sự thành công của các anh chị giúp vực dậy kinh tế gia đình tôi. Nhưng vì xuất phát điểm thấp nên các anh chị ngoài lo cho ba mẹ, chu cấp cho tôi ăn học, cũng phải nỗ lực để xây dựng cho gia đình riêng của mỗi người.

Tôi may mắn vì không phải trải qua tuổi thơ quá vất vả như các anh chị, chỉ lo học hành. Từ nhỏ, tôi học rất giỏi. Đến khi làm hồ sơ thi đại học, tôi định theo ngành mình yêu thích nhưng các anh chị phản đối vì cho rằng ngành đó cơ hội việc làm không cao, sau này phải làm việc xa nhà, lại đòi hỏi sức khỏe, thể lực tốt, mà từ nhỏ tôi đã còi cọc, ốm yếu. Anh cả định hướng cho tôi theo ngành CNTT. Anh nói học ngành này, anh sẽ hỗ trợ, hướng dẫn và cho thử việc ngay tại công ty anh từ sớm, ra trường có kinh nghiệm liền. Sau này muốn làm đâu cũng được. Tôi không bảo vệ được quan điểm của mình nên đành nghe theo anh. Nhưng ngay từ đầu, có lẽ với tâm lý bị ép buộc nên tôi không hề có hứng thú với ngành này. Tôi bắt đầu nản và lao đầu vào game. Đến bây giờ, khi đi được nửa chặn đường, tôi lại thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc vì không có động lực học tiếp. Điểm số vì thế rất thấp.

Chia sẻ

Tư vấn hướng nghiệp online


TOP VIEW